Chờ…. chờ… đợi…. đợi….
Nếu có giận dỗi thì hãy nói cho người ta biết, đừng có im lặng không trả lời liên lạc. Mà quyền gì đòi giận? Ai nên giận??? Ai? Ai? Ai?
07.05.12
Năm nào cũng ngắm siêu trăng… năm nào cũng ngắm sao băng… :)
Những tháng ngày này sẽ chẳng còn dài
Chúng ta rồi sẽ vẫn phải đi trên những con đường khác nhau
Chia ly là điều tất yếu
Chỉ là mình vẫn luôn hy vọng rằng, sau này dù có thế nào đi nữa, chúng ta khi nhớ về nhau đều sẽ chỉ là những hồi ức đẹp.
Chúng mình, cho đến khi đó, đừng buông tay nhau ra, được không?
(Source: starrydreamsky, via aiaitan)
Có hạt khô nằm chết
Bên bờ rào không tên
Ngày hôm sau chỗ ấy
Chắc là hoa mọc lên
Có buổi chiều nằm chết
Trên đồi thông cỏ dày
Chắc hôm sau chỗ ấy
Mọc lên một sớm mai
Có tình yêu nằm chết
Hôm nào cạnh dòng sông
Biết mai sau chỗ ấy
Có còn gì hay không?
Như là một cái ôm thật chặt
giữa những ngày nắng gắt
Như là một lần ta từ chối cúi mặt
giữa những ngày mờ mịt mưa bay
Như là một lần ta được nắm giữ bởi một bàn tay…
Sao lòng vẫn không vui vì điều đó
sao lòng vẫn muốn nhiều hơn thứ mà ta đang có
sao lòng vẫn chỉ lặng im trong khi cần bày tỏ
sao lòng vẫn như một ngôi nhà trong những đêm nhiều gió
lạnh mà không biết nói với ai ?
Có những con đường chúng ta đang đi mà mí mắt không thể sụp xuống sau một ngày dài
lo sợ cho mình nhiều hơn cho người khác
trả giá cho yêu thương muôn đời chẳng bao giờ là đơn giản
ngay cả khi chấp nhận rồi vẫn thấy cuộc đời này quá đáng
cứ bắt con người ngày ngày phải bao dung
Một ai đó nắm tay ta hay ta nắm tay một ai đó trong khốn cùng
cảm giác có khác gì nhau nhưng sao lòng vẫn đầy than oán
như thể ban ơn cho mọi người rồi quên đi mình đã từng đau đớn
từng rất cần một lời ủi an trên hành trình chạy trốn
khỏi một quãng đời không nghĩ là đắng cay !
Thương cho mình nhiều hơn là đúng hay sai
đã tự hỏi lòng trong những ngày vui và buồn dai dẳng
đã tự hỏi lòng lần cầm lên một cái nhìn mất mát
đã tự hỏi lòng khi khoanh tay nghe tim mình thanh thản
đã tự hỏi lòng lúc phải đi chân trần trên cát
nhìn đâu cũng thấy bóng mình…
Quá nửa cuộc đời này chúng ta đã sống với niềm tin
rồi tháng ngày còn lại cặm cụi đi chứng minh những niềm tin kia là giả dối
yêu thương rốt cuộc cũng chỉ là một hành trình cô đơn và nông nổi
tự mình chọn ra và tự mình chối từ lúc không còn yếu đuối
dù biết không thể không bắt đầu !
Như một ngàn lần vẫn chỉ là
học cách bao bọc yêu thương trong đớn đau…
9g50 AM 28.3.2012
- Nguyễn Phong Việt -
(via sickenoughtodie)
Có một cơn sóng cảm xúc dâng trào mãnh liệt ở trong mình, cho đến hôm nay vẫn còn váng vất, còn quẩn quanh trong con sóng ấy. Nhưng mình tỉnh táo, hoàn toàn tỉnh táo, chẳng biết như thế là tốt hay không nữa :(
Tính của anh là hay nghĩ, tính của em là không nghĩ.
Anh muốn mọi thứ trong khuôn phép, em muốn tất cả được tự nhiên.
Anh muốn mọi chuyện được giải quyết đến cùng, em muốn nó dừng ngay khi không còn phù hợp.
Anh luôn cố gắng hiểu suy nghĩ của người khác, em kệ cho họ muốn nghĩ thế nào thì nghĩ….
Thôi, kể một hồi thấy bọn mình trái chiều. Thế mà đã yêu, đang yêu và còn muốn tiếp tục được yêu đến lâu dài nữa…
Bryan’s fb
Được dẫn đến quán cà phê “Lãng bạc” bên cạnh khách sạn, bất ngờ với slogan “Hãy ngủ theo cách của bạn” - chỉ bất ngờ thôi chứ ko chút nghi ngờ nào cả :P
Và vào trong rồi, đố bạn ngủ được. Quán cf bố trí kiểu bệt, ngồi xuống sàn, có lưng tựa và gối ôm, tất cả được sắp xếp thành hàng hướng về phía màn chiếu phim HD. Không lớn như ở rạp, nhưng vừa cf, vừa xem phim (vừa “ngủ theo cách của bạn” nếu thích) quả là rất thú vị. Ngăn với bên ngoài bằng cửa kính trong suốt nhìn ra Hồ Tây, không khí ấm cúng, thân mật - không gian lãng mạn cho các đôi các cặp. Rất tiếc là mình ko chụp lại góc ảnh nào, bị cuốn hút với bộ phim trên màn chiếu.
Lần đầu tiên được đến quán kiểu như thế, thích thú quá độ mà :)) Và cũng là một ngày đáng nhớ nữa :P
Hai người yêu nhau phải trải qua bốn giai đoạn: Hợp, Yêu, Hiểu, Cần.
Thường đến giai đoạn thứ ba mới chính là lí do để chia tay: Không hiểu nhau.
Vì không chấp nhận và bỏ qua được cho nhau.
”
* Cô hỏi anh, lý do chia tay là gì? Anh trả lời: “Vì chúng ta không hợp nhau.” À, hóa ra, khi mới yêu, hai người xa lạ tìm hiểu nhau là để chờ...
Này anh ơi , đã hiểu hết em chưa ?
Em chẳng phải một người ưa nói thật
Những gì em nói , toàn là nói...
(par Bogdan Slovyagin)
Gửi người đàn ông sẽ làm chồng con tôi!
Tôi sẽ yêu thương người yêu thương con tôi. Tôi mong anh thương yêu con tôi...
It’s right for me to leave you but I guess I can’t live as I forget you.. (⁂)